Sức khỏe

Chồng trẻ mắc bệnh khó chữa, muốn kết thúc cuộc đời và câu nói của vợ khiến ai cũng xúc động

Written by Admin

Đến giờ, anh Phận đã “về nhà” được 5 năm ròng. Song năm nào cũng vậy, anh phải đi nhập viện 2-3 lần, mỗi lần tốn hàng chục triệu đồng.

Ở đời, chẳng có nỗi đau nào hơn chuyện hai người yêu thương nhau hơn tất cả mọi thứ phải âm dương cách biệt, người đi – kẻ ở lại. Song với cặp vợ chồng Phận (27 tuổi, quê Tiền Giang) và Vân (28 tuổi, quê Đồng Nai) thì đau khổ nhất là quãng ngày cố giành sự sống dù biết chỉ nay mai sẽ mỗi người một thế giới.

Câu nói động viên của người vợ trẻ

Một buổi sáng, chúng tôi tranh thủ ghé qua căn nhà tuềnh toàng vợ chồng Phận – Vân. Thấy chúng tôi, cô gái có thân hình nhỏ nhắn với khuôn mặt rầu rĩ nói: “Anh Phận đi cấp cứu rồi. Anh ấy đi từ trưa hôm qua, có ba chồng tôi đi cùng”. Sau đó, cô gái trẻ bắt đầu kể cho chúng tôi nghe chuyện ông xã mắc bệnh hiểm nghèo.

Anh Phận vốn là người miền Tây, lên Biên Hòa (Đồng Nai) mưu sinh bằng nghề làm gỗ thuê cho người ta. Tại đây anh tình cờ quen và đem lòng yêu thương với người con gái nhà gần xưởng gỗ. Sau đó cả hai quyết định tiến tới đám cưới. Anh chấp nhận ở rể và được ba mẹ vợ cất cho một ngôi nhà nhỏ ở gần nơi làm.

Năm 2018, chàng trai miền Tây bắt đầu có triệu chứng đau toàn thân nhưng cố chịu vì nghĩ do thay đổi thời tiết. Sau đó anh không chịu đựng được nữa nên bảo vợ đưa đến bệnh viện gần nhà thăm khám xem sao? Tại đây, bác sĩ chẩn đoán anh mắc bệnh hiểm nghèo, cần phải chữa trị với chi phí 100 triệu đồng.


Căn nhà tuềnh toàng của cặp vợ chồng trẻ.

“Thời điểm đó, chúng tôi không có đủ nổi 10 triệu đồng chứ nói gì đến 100 triệu đồng. Tôi định chạy về nhà mượn họ hàng xem được bao nhiêu để anh Phận được chữa bệnh. Tuy nhiên đến chiều hôm đó, anh trở bệnh nặng nên được chuyển lên Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM)”, chị Vân nhớ lại.

Chồng nằm ở bệnh viện được chừng 2 tuần, vì gánh nặng cơm áo gạo tiền, chị Vân đành gửi gắm chồng cho y tá chăm sóc giúp để về nhà tiếp tục công việc làm ở xưởng gỗ. Lúc này anh Phận thấy vợ vất vả, sức khỏe lại ổn định hơn chút nên xin bác sĩ xuất viện, về nhà phụ giúp vợ.

“Được đâu hơn tuần, anh ấy lại không chịu nổi. Tôi sợ quá đưa vào bệnh viện gần nhà nhưng bác sĩ lắc đầu trả về. Lúc đó bụng của anh ấy to như người mang thai 6-7 tháng ấy. Tôi không cam tâm đầu hàng nên quyết định đưa anh ấy đến Bệnh viện Chợ Rẫy thêm một lần nữa.

Lên tới đó, anh ấy được đưa vào phòng bệnh cấp cứu rồi xuống giường bệnh nặng. Bác sĩ thấy tôi ủ rũ, người lại nhỏ xíu nên đề nghị gọi người nhà tới chăm cùng vì sợ tôi không chịu nổi. Tôi gọi mẹ chồng lên để hai mẹ con cùng chăm anh ấy.


Chồng nằm ở bệnh được chừng 2 tuần, vì gánh nặng cơm áo gạo tiền, chị Vân đành gửi gắm chồng cho y tá chăm sóc giúp để về nhà tiếp tục công việc làm ở xưởng gỗ.

Khi mẹ chồng lên tới nơi, bác sĩ gọi chúng tôi vào nói chuyện rồi thông báo anh ấy không thể chữa trị được. Vì thế họ trả anh về, tự thuốc thang được ngày nào hay ngày đó”, chị Vân quặn đau khi nhắc tới bệnh tình của chồng trẻ.

Mong một phép màu diệu kỳ xảy ra

Đến giờ, anh Phận đã “về nhà” được 5 năm ròng. Song năm nào cũng vậy, anh phải đi cấp cứu nhập viện 2-3 lần, mỗi lần tốn hàng chục triệu đồng. “Năm nào cũng vậy đó! Anh ấy cứ đau rồi phải vào bệnh viện cấp cứu. Hôm qua anh thở hổn hển rồi nói với tôi mệt quá không chịu được. Thậm chí anh còn kêu sẽ lên thiên đàng sớm thôi. Tôi sợ quá nên gọi xe đưa anh đi cấp cứu rồi động viên anh cố gắng “ở lại” với vợ con. Anh ra đi làm sao tôi sống nổi cơ chứ”, người phụ nữ Đồng Nai bộc bạch.

Sau khi đưa chồng đi cấp cứu, chị Vân đã bị bác sĩ hỏi tại sao lại để bệnh tình của chồng nặng như vậy mới đưa đi cấp cứu. Tuy nhiên chị đã giải thích rằng căn bệnh của anh Phận đã vậy từ vài năm nay, không thể chữa trị dứt điểm, chỉ có thể suy trì bằng thuốc. Nghe vậy họ đã hiểu mọi chuyện và động viên chị cố gắng cùng chồng vượt qua giai đoạn khó khăn này, mong một phép màu diệu kỳ xảy ra.


Chị Vân buồn rầu kể về hoàn cảnh của hai vợ chồng.

Về phía chị Vân, bản thân cũng có bệnh nguy hiểm đến sức khỏe. Chị bảo chị mắc căn bệnh của phụ nữ, phải mất nhiều tiền và cần thời gian mới có thể chữa trị khỏi phần nào đó.

“Hôm trước, tôi lên Bệnh viện Từ Dũ (TP.HCM) kiểm tra. Bác sĩ bảo tôi có thể bị vô sinh, phải đặt thuốc và giữ sạch sẽ thì mới không trở nặng. Sắp tới, tôi lên đó lần nữa để kiểm tra xem? Thực sự tôi buồn lắm. Chồng bệnh nan y, giờ lại đến lượt tôi. Hai vợ chồng trắng tay lấy nhau rồi bệnh như vậy, lấy đâu để trả nợ nần cơ chứ”, chị Vân trải lòng.

Nhắc đến chuyện anh Phận có thể ra đi bất cứ lúc nào, chị Vân rơm rớm nước mắt: “Tôi cũng xác định sẵn tinh thần anh ấy ra đi rồi. Thôi thì số phận mình như thế nào thì mình chấp nhận như vậy, chứ oan than trách hờn ai được.

Một số người cũng hỏi tôi có nghĩ tới tương lai hay không bởi vẫn còn quá trẻ. Tôi chỉ biết sống đến hiện tại, lo lắng cho anh ấy từng viên thuốc, bữa ăn… còn tương lai tính sau”.

Vừa dứt lời, chị Vân đưa ánh mắt đỏ hoe hướng về chiếc giường nơi anh Phận nằm. Có lẽ rằng trong tâm trí người đàn bà chưa qua tuổi 30 đang nghĩ tới chuyện có một phép màu xảy ra đối với chồng của mình, để anh khỏe mạnh và có thể vui vẻ như xưa.

NGỌC HÀ

Nguồn: https://giadinh.suckhoedoisong.vn/chong-tre-mac-benh-kho-chua-muon-ket-thuc-cuoc-doi-va-cau-noi-cua-vo-khien-ai-cung-xuc-dong-172220515143159473.htm

About the author

Admin